VẪN – TÁO [ KARAOKE – BEAT ]



If any labor has an issue with any of the uploads please contact with me and I’ll delete it immediately. My Email: Mirepohira@gmail.com
Thanks.
Chúng tôi ghi nhận tất cả những góp ý của các bạn. Bất kì vấn đề nào liên quan đến bản quyền xin vui lòng liên hệ vào email: mirehipora@gmail.com.Chúng tôi sẽ tháo bỏ video trong thời gian sớm nhất.
Mire Lyrics chúc các bạn nghe nhạc vui vẻ
Các bạn hãy nhấn Subscribe (Nút đăng ký) để cập nhật những video mới từ kênh nhé!
VẪN – TÁO [ KARAOKE – BEAT ]
Lyrics :
Anh ngồi trên cái ghế cũ giữa phòng, bên ngoài thì trời trút nước.
Mưa đến bất chợt dù rằng trời nắng chỉ vài phút trước.
Đọc một lần thật kĩ những thứ em viết trong thời gian em còn chưa giam biệt mình vào bên kia,
Anh chưa mệt nhoài từng đêm khuya.
Từ khi liệt nhau vào danh sách những kẻ bất chợt đi qua đời mình,
Đọc tin không để lại lời bình,
Đau đớn không có thù hình,
Ta yêu nhau chỉ bằng thú tính , không để đối phương thành con thủ lĩnh và vì mưu sinh anh phải chỉn chu nỗi đau,kể cả có phải thu mình.
Anh không đủ tỉnh để có thể say, và không đủ say để ngăn mình nhớ.
Những thứ trôi qua đời anh vẫn là mặt em ở màn hình chờ,
Nếu như thở là thứ duy nhất làm cho việc này trở nên kéo dài thì thề có bất cứ ai trên cao anh sẽ không mong mình được khoẻ lại.
Nhưng chết đâu đủ hả em ?
Nó làm cho anh mệt mỏi thao thức không ngủ cả đêm.
Làm cho trái tim phủ cô đơn, chết dần chết mòn trong những rối ren.
Căn phòng của anh tối đen,Và bóng tối là một thói quen.
Anh ước có thể trói em vào cuộc đời anh như một đức tin,
Để không phải khóc những lúc giật mình, để không phải chờ đến khi bất tỉnh
Mới có thể ngủ một cách thanh thản.Bởi anh không tìm được cách nào khác,
Em giam được anh như thể chính anh không muốn mình sẽ đào thoát.
Sóng thì vẫn dào dạt
Buồn thì viết vào nhạc.

Nguồn: https://hip-hop-music-classic.com

Xem thêm bài viết khác: https://hip-hop-music-classic.com/nhac/

14 thoughts on “VẪN – TÁO [ KARAOKE – BEAT ]

  1. Bài hát: Vẫn
    ca sĩ: Táo
    Anh ngồi trên chiếc ghế cũ
    giữa phòng bên ngoài
    dù trời trút nước
    Mưa đến bất chợt dù
    rằng trời nắng
    chỉ vài phút trước
    Đọc một lần thật kĩ
    những thứ em viết trong
    thời gian em còn chưa
    giam biệt mình vào bên kia
    Anh chưa mệt nhoài
    từng đêm khuya
    Từ khi liệt nhau vào
    danh sách những kẻ
    bất chợt đi qua đời mình
    Đọc tin không để lại lời bình
    đau đớn không có thù hình
    Ta yêu nhau chỉ bằng thú tính
    không để đối phương
    thành con thủ lĩnh
    Và vì mưu sinh anh phải
    chỉn chu nổi đau
    kể cả có phải thu mình
    Anh không đủ tỉnh để
    có thể say và không đủ
    say để ngăn mình nhớ
    Những thứ trôi qua đời
    anh vẫn là mặt em
    ở màn hình chờ
    Nếu như thở là thứ
    duy nhất làm việc này
    trở nên kéo dài
    Thì thề có bất cứ ai trên
    cao anh sẽ không mong
    mình được khỏe lại
    nhưng chết đâu đủ hả em
    Nó làm cho anh mệt mỏi
    thao thức không ngủ cả đêm
    Làm cho trái tim phủ cô đơn
    Chết dần chết mòn
    trong những rối ren
    Căn phòng của anh tối đen
    và bóng tối là một thói quen
    Anh ước có thể chối em
    vào cuộc đời anh
    như một đức tin
    Để không phải khóc
    những lúc giật mình
    để không phải chờ
    đến khi bất tỉnh
    Mới có thể ngủ một
    cách thanh thản
    bởi anh không tìm
    được cách nào khác
    Em giam được anh như thể
    chính anh không muốn
    mình sẽ đào thoát
    Sóng thì vẫn dào dạt
    buồn thì viết vào nhạc

  2. 1. Ko phải cứ tạnh mưa thì sẽ có cầu vồng……
    Cũng như là….. Ko phải cứ có 1 người hết lòng yêu thì sẽ có 1 người đáp lại……
    Và….Ko phải cứ có 1 người mòn mỏi chờ đợi……. thì sẽ có 1 người trở về.

    2.. Nếu buồn vì một ai đó thì hãy tự nhủ lòng rằng : tại mình yêu người ta cơ mà…

  3. Ngày buồn nhất ắc hẳn là trông , thấy hai ta đi lối ngược nhau
    Anh sinh ra đã chẳng được hoàn hảo để làm tốt thứ mình được giao

    Ngày còn non dại chỉ biết làm đúng với những cách sai
    Hỡi sao nàng kh ở lại
    Hồi đó khờ khạo ta biết trách ai ?

    Ngày mới biết yêu anh ngỡ , mình ôm lấy được cả bầu trời
    Lúc em đi mới nhận ra rằng mình đã để mất
    Những thứ nhỏ nhặt đã từng đẹp nhất
    Của thuở đầu đời …

    Mưa kia sao lại lâu rơi

  4. 1:30 sóng thì vẫn dào dạt
    1:37 buồn thì viết vào nhạc
    1:48 anh cũng k biết mình đang làm cái gì nữa
    1:55 qua những ngày đó
    1:58 có những thứ trôi qua trong cuộc đời anh
    2:01 người ta đến người ta đi
    2:06 người ta không để lại gì hết
    2:11 vậy tại sao em lại muốn để anh lại đây với nỗi đau của anh chứ

  5. Tao mới chia tay cô ta cô ta vào tối hôm qua
    Bây giờ tao đang rất buồn
    Bây giờ tao đang rất buồn
    Lặng lẽ góc tối suy tư suy tư
    Chỉ ở đó khóc trên cao chung cư
    Và tao muốn gieo mình xuống chết cho rồi
    Tao đã yêu thật nhiều
    Vậy mà cớ sao cô ta chẳng hiểu
    Tại lạc lối do tao hay do cuộc đời phải như thế
    Cô ta như bầu trời là niềm sống của tao
    Trong cuộc đời vậy mà cớ sao cô ta chẳng hiểu
    Tìm người để yêu thương thật khó ai ơi
    Còn tìm người để rong chơi thì quá dễ dàng
    Tìm người hiểu cho ta phải tìm kiếm đâu ra
    Giờ chẳng biết cô ta còn nhớ tao không
    Cô ta ngủ chưa
    Đêm nay trời mưa

  6. Đêm nay vẫn ngồi chỗ cũ anh biết rằng mình vẫn chưa đủ say
    Nỗi đau đầu khiến anh giật mình kể cả khi có ngủ dậy
    Khói thuốc đắng cũng có thể cay
    Hơi men làm anh vẫn chưa đủ gầy
    Ở nơi đấy anh vẫn chờ và cố đọc lại một lần nữa thật kĩ những thứ đã chết
    Đó không phải là kết
    Tình chưa đến hồi kết
    Vì nó còn dằn vặt anh khiến không phải thương mình
    Câu chuyện vượt qua cả dự tính
    Có kẻ sẽ không ưa mình
    Anh ước tim anh có thể xử hình, tay anh vẫn còn giữ hình
    Đốt cháy hình thì cần ngọn lửa, thuốc an thần cho người không thương
    Nhưng người anh thật sự giết chính là người trong gương
    Em đi ra lòng anh như một đạo lí thông thường
    Gục đầu vào trong tường
    Tay chân tê nên để trên giường, anh như người không xương

  7. Anh ngồi trên cái ghế cũ giữa phòng, bên ngoài thì trời trút nước.
    Mưa đến bất chợt dù rằng trời nắng chỉ vài phút trước.
    Đọc một lần thật kĩ những thứ em viết trong thời gian
    em còn chưa giam biệt mình vào bên kia.
    Anh chưa mệt nhoài từng đêm khuya.
    Từ khi liệt nhau vào danh sách
    những kẻ bất chợt đi qua đời mình.
    Đọc tin không để lại lời bình.
    Đau đớn không có thù hình.
    Ta yêu nhau chỉ bằng thú tính,
    không để đối phương thành con thủ lĩnh.
    Và vì mưu sinh anh phải chỉn chu nỗi đau,
    kể cả có phải thu mình.
    Anh không đủ tỉnh để có thể say,
    và không đủ say để ngăn mình nhớ.
    Những thứ trôi qua đời anh vẫn là mặt em ở màn hình chờ.
    Nếu như thở là thứ duy nhất làm cho việc này trở nên kéo dài.
    Thì thề có bất cứ ai trên cao anh sẽ không mong mình được khỏe lại.
    Nhưng chết đâu đủ hả em ?
    Nó làm cho anh mệt mỏi thao thức không ngủ cả đêm.
    Làm cho trái tim phủ cô đơn, chết dần chết mòn trong những rối ren.
    Căn phòng của anh tối đen.
    Và bóng tối là một thói quen.
    Anh ước có thể trói em vào cuộc đời anh như một đức tin.
    Để không phải khóc những lúc giật mình, để không phải chờ đến khi bất tỉnh
    Mới có thể ngủ một cách thanh thản.
    Bởi anh không tìm được cách nào khác.
    Em giam được anh như thể chính anh không muốn mình sẽ đào thoát.
    Sóng thì vẫn dào dạt.
    Buồn thì viết vào nhạc.

    Ta chẵng còn gì để nói với nhau đâu em ơi
    Có lẽ với anh giờ đây đã yêu em xong rồi
    Mình chẵng còn gì ngoài tro tàn em hiểu chứ
    Đừng cố ôm anh rồi e lại buông thôi… hiểu chứ?
    Mình chẵng còn gì ngoài chuyện buồn
    Ngoài …nỗi đau, ngoài tiếc nuối, ngoài hận thù anh đã vứt đi từ lâu
    Như cách tim anh từng vụn vỡ, khi bên ai em có từng nghĩ
    cho anh chỉ 1 phút thôi. Nhưng em đã hay cũng đã cố nhưng….?

  8. Cuối tháng 7 trời đã bắt đầu đổ mưa
    Nỗi nhớ e thì a vẫn không đủ chổ chứa
    Ta lạc nhau giữa trời tháng 7
    Gánh nặng anh mang bao bề ở trên vai này
    Cơn gió đã đưa e đi xa khi anh vẫn chưa mở lời
    Bản nhạc cũ e hay nghe nay anh đã thuộc lời
    Em đến và em đi như một bài toán
    Khiến anh lắng lo giữ em trên mọi lo toan
    Anh vật lộn với nỗi nhớ em hằng ngạy

    Đôi môi em đã mờ đi vết son
    Có em cạnh bên anh tự hào biết mấy
    Tình đôi ta nay cũng chẳng lại còn
    Em xa rồi nỗi buồn tràn đầy trang giấy
    anh lại xao xuyến cảm giác bồi hồi khi nhìn e chốc thoáng qua
    Nhưng khi suy nghĩ lại chính anh là người gánh hậu quả
    Anh chỉ có cặp loa cũ kĩ những lời hát gợi nhớ
    Và 1 trái tim vụn vỡ vì em nhưng vẫn day dứt không ngờ
    Liệu e có muốn cùng anh trên chuyến xe 1 lần nữa
    Anh sẽ chở e về nơi lưu niệm kí ức thời còn xưa
    Anh chưa bao giờ nghĩ đôi ta phải dừng lại
    Anh viết lời trên nhịp beat kể những gì anh đã sai..
    Anh nhớ em trong những buổi chiều gió đông
    Hoài niệm mãi hình bóng em trong thơ mộng

  9. Em ngồi trên cái ghế cũ giữa phòng, bên ngoài thì trời trút nước.
    Mưa đến bất chợt dù rằng trời nắng chỉ vài phút trước.
    Đọc một lần thật kĩ những thứ anh viết trong thời gian anh còn chưa giam biệt mình vào bên kia,
    Em chưa mệt nhoài từng đêm khuya.
    Từ khi liệt nhau vào danh sách những kẻ bất chợt đi qua đời mình,
    Đọc tin không để lại lời bình,
    Đau đớn không có thù hình,
    Ta yêu nhau chỉ bằng thú tính , không để đối phương thành con thủ lĩnh và vì mưu sinh em phải chỉn chu nỗi đau,kể cả có phải thu mình.
    Em không đủ tỉnh để có thể say, và không đủ say để ngăn mình nhớ.
    Những thứ trôi qua đời em vẫn là mặt anh ở màn hình chờ,
    Nếu như thở là thứ duy nhất làm cho việc này trở nên kéo dài thì thề có bất cứ ai trên cao em sẽ không mong mình được khoẻ lại.
    Nhưng chết đâu đủ hả anh ?
    Nó làm cho em mệt mỏi thao thức không ngủ cả đêm.
    Làm cho trái tim phủ cô đơn, chết dần chết mòn trong những rối ren.
    Căn phòng của em tối đen,Và bóng tối là một thói quen.
    Em ước có thể trói anh vào cuộc đời em như một đức tin,
    Để không phải khóc những lúc giật mình, để không phải chờ đến khi bất tỉnh
    Mới có thể ngủ một cách thanh thản.Bởi em không tìm được cách nào khác,
    Anh giam được em như thể chính em không muốn mình sẽ đào thoát.
    Sóng thì vẫn dào dạt

  10. Anh ngồi trên cái ghế cũ giữa phòng, bên ngoài thì trời trút nước.
    Mưa đến bất chợt dù rằng trời nắng chỉ vài phút trước.
    Đọc một lần thật kĩ những thứ em viết trong thời gian
    em còn chưa giam biệt mình vào bên kia.
    Anh chưa mệt nhoài từng đêm khuya.
    Từ khi liệt nhau vào danh sách
    những kẻ bất chợt đi qua đời mình.
    Đọc tin không để lại lời bình.
    Đau đớn không có thù hình.
    Ta yêu nhau chỉ bằng thú tính,
    không để đối phương thành con thủ lĩnh.
    Và vì mưu sinh anh phải chỉn chu nỗi đau,
    kể cả có phải thu mình.
    Anh không đủ tỉnh để có thể say,
    và không đủ say để ngăn mình nhớ.
    Những thứ trôi qua đời anh vẫn là mặt em ở màn hình chờ.
    Nếu như thở là thứ duy nhất làm cho việc này trở nên kéo dài.
    Thì thề có bất cứ ai trên cao anh sẽ không mong mình được khỏe lại.
    Nhưng chết đâu đủ hả em ?
    Nó làm cho anh mệt mỏi thao thức không ngủ cả đêm.
    Làm cho trái tim phủ cô đơn, chết dần chết mòn trong những rối ren.
    Căn phòng của anh tối đen.
    Và bóng tối là một thói quen.
    Anh ước có thể trói em vào cuộc đời anh như một đức tin.
    Để không phải khóc những lúc giật mình, để không phải chờ đến khi bất tỉnh
    Mới có thể ngủ một cách thanh thản.
    Bởi anh không tìm được cách nào khác.
    Em giam được anh như thể chính anh không muốn mình sẽ đào thoát.
    Sóng thì vẫn dào dạt.
    Buồn thì viết vào nhạc.
    Anh không biết mình đang làm gì nữa
    Nhưng những ngày đó
    Có những thứ trôi qua cuộc đời anh
    Người ta đến người ta đi
    Người ta không để lại gì hết
    Vậy tại sao em lại muốn để lại nỗi đau ở đây chứ?

  11. Cơn mưa vẫn đến thường ngày, rơi vào tim ngàn nỗi đau
    Anh cô đơn đến nhường này, đời anh vẫn không hề đổi màu
    Vẫn là anh người ở lại nhưng sao cứ mãi đón chờ ?
    Bao lần anh nói yêu em rồi liệu rằng em có còn nhớ ?
    Anh và em vẫn nơi đây, chỉ có yêu thương là đi mất
    Đã lâu chẳng gặp, nụ cười em giờ cũng đã xa khuất
    Em đừng để mai này chẳng còn nhớ gì về chuyện của mình
    Em ơi ! đừng để anh rơi ở ngay phía cửa tình.

    Một chút vụn vỡ, một chút tiếng lòng vẫn còn ngân nga
    Một chút thương nhớ và chút đau thương dành cho anh ngày hôm qua
    Yêu thương lạc mất rồi, con tim này bây giờ sẽ về đâu ?
    Này em…dù có ra sao mai này anh hứa sẽ vấn nhớ về nhau
    Anh đã bỏ lỡ điều gì ?
    Ngay trong câu chuyện của hai ta
    Đau thương trở nên nhiều đi…anh chịu thôi chẳng ai cả
    Anh vẫn nhớ cơn mưa đứng bên anh chẳng phải là em
    Anh biến câu chuyện của mình thành cuốn phim tình lưu vào trong đầu và xem

    Anh chẳng hề từ bỏ nhưng anh cũng thể yêu được em
    Anh mang cả sương gió hòa vào bầu trời này để có thể yêu được đêm
    Có người may mắn nào được, con tim em khẽ gọi tên ?
    Anh vẫn ch ưa hề chợp mắt em ơi…nhưng cơn mơ kia lại vội đến

    Con tim này phủ bụi đầy chắc cũng đã trong nhiều năm
    Nếu em có hỏi – anh sẽ trả lời “ bận với nỗi nhớ nhiều lắm “
    Con đường tim em anh hay kể giờ này vẫn còn xa xăm
    Chuyện mình không như dự định vậy chuyến xe tình mình em còn ghé thăm ?
    Em vội rời xa…một vài lần rồi lạc mất nhau trong đêm
    Có người may mắn được em yêu…trọn vẹn…bằng cả con tim
    Anh chợt hoài niệm lại tuổi thanh xuân em còn sót lại trên môi
    Anh yêu nhưng anh chợt biết…duyên mình chẳng hợp nên thôi

  12. Đôi mắt lim dim với hạt châu sa vẫn đọng ở mắt
    Vô tình đi ngang con hẻm nhà em với cơn gió lạnh điếu thuốc trên môi anh đã lỡ tắt
    Thở hắt ra những vần câu chắc em đâu hiểu bài văn tự xự
    Tự hỏi gã điên như anh sao hộp nỗi buồn vẫn ôm khư khư
    Tí tách hạt mưa trên đường anh vẽ lên tường vài lời thủy bút
    Anh lập kỷ lục đường duyên sỉ nhục với cái kết cục linh hồn anh chết đã quên di chúc

    Còn chổ trống nào cho anh hả em ?
    Sao cứ dày vò thân xác gầy gò mệt mỏi cả đêm
    Em đi như chưa từng đến lại cướp của anh bài hát vẫn chưa rời môi
    Trời đói khát tình, nỗi đau trá hình đã thành tâm bệnh nhưng anh đâu nói
    Vẫn cứ nghệch ngoạc ánh mắt của em

    Em đã khai thác bài hát vẫn thường ru anh mỗi khi mệt mỏi
    Cứ thế này anh cũng chết thôi
    Cơn đau thể xác nó lại đến rồi
    Con lật đật ở trên ghế ngồi nhìn anh vật vã nó chỉ nhếch môi

    Anh không thể thở nữa
    Căn phòng vẫn cứ xoay vòng vô thường bắt buộc anh phải ở giữa
    Và kết cục không thể nào khác là anh lại rơi xuống hố không đáy bật dậy rồi khóc chỉ là ảo giác khao khát cuộc tình
    Đâu ngờ anh lại một mình

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *